Sau
Hiệp định Paris, cùng với những cuộc tiến công lấn chiếm
theo chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh, để chống lại
nguyện vọng hòa bình, hòa giải hòa hợp dân tộc của nhân dân
Việt Nam, Nguyễn Văn Thiệu tìm mọi cách bưng bít dư luận,
khủng bố báo chí bằng cách cho áp dụng Luật 007. Theo Luật này,
một số báo bị tịch thu, đưa ra tòa xét xử. Một số người
bị tù, chủ báo bị phạt, bị tịch thu tiền ký quỹ... Như
vậy, cả chủ báo và ký giả đều bị đe dọa, chẳng những
mất tự do ngôn luận mà đời sống cũng sa sút. Các nghiệp đoàn
ký giả ở Sài Gòn phải tập hợp lại để tìm biện pháp
cứu nguy báo chí.
Ngày
8-9-1974, Hội chủ báo triệu tập một cuộc họp liên tịch
với ba đoàn thể ký giả : Nghiệp đoàn ký giả Nam Việt,
Hội ái hữu ký giả Việt Nam và Nghiệp đoàn ký giả Việt
Nam. Cuộc họp đã bầu Uủy ban đấu tranh đòi tự do báo chí
do ông Nguyễn Văn Binh, dân biểu đối lập, đại diện báo Đại
dân tộc làm chủ tịch. Mục tiêu trước mắt của Ủy ban là
chống việc thi hành Luật 007.
Trong
một cuộc họp liên tịch giữa ba hội đoàn ký giả, phó chủ
tịch Nghiệp đoàn ký giả Nam Việt Tô Văn phân tích tình hình
báo chí dưới áp lực của Luật 007 và báo động rằng
Nguyễn Văn Thiệu đã chỉ thị đưa ra tòa xử một số báo đã
bị tịch thu. Từ ngày áp dụng Luật này đã có 70% người làm
báo bị thất nghiệp. Vì vậy "anh em báo chí chúng ta phải
đi ăn mày vì Luật 007 của Thiệu".
Cả
ba hội đoàn báo chí đều nhất trí phát động đấu tranh dưới
hình thức ký giả xuống đường đi ăn mày và bầu các đại
diện vào Ban tổ chức. Nghiệp đoàn ký giả Nam Việt cử các
anh Nguyễn Kiên Giang, Tô Văn và Phi Vân, Hội ái hữu ký giả
Việt Nam có các anh Văn Mại, Lý Bình Hiệp, Trần Kiêm Uẩn, còn
Nghiệp đoàn ký giả Việt Nam cử Thái Thương Hoàng, Thái Dương
và Tô Ngọc vào Ban tổ chức. Anh Văn Mại cùng với Đoàn Hùng
và hai chị Ái Lan, Ninh Anh lo chuyện tài chính.
Danh
xưng ban đầu là "Ngày báo chí xuống đường đi ăn mày"
để tập hợp, tranh thủ giới chủ báo và tất cả những người
làm việc trong bộ máy làm báo, từ ký giả, nhà văn chuyên
viết tiểu thuyết trên báo (feuilleton), họa sĩ, nhiếp ảnh viên,
những người làm công tác trị sự, phát hành báo, thầy cò...
gọi chung là "công nhân liên thuộc".
Ban
tổ chức "Ngày báo chí đi ăn mày" chọn ngày 10-10-1974
làm ngày xuống đường. Có các cuộc tiếp xúc rộng rãi với
Hội chủ báo, Ủy ban đấu tranh đòi tự do báo chí, Hội đồng
báo chí, v.v... để thông báo quyết định này và tranh thủ
sự đồng tình, cùng thống nhất hành động.
Ban
tổ chức lo liệu sẵn các "trang bị" đi ăn mày gồm nón
lá, bị, gậy... Sự bố trí lực lượng cũng chu đáo : bố trí
vòng trong, vòng ngoài để nắm tình hình, bảo toàn lực lượng
khi bị khủng bố v.v... Các khẩu hiệu làm sẵn đeo trên
ngực, kẻ trên nón lá dòng chữ "10-10-1974, ngày ký giả đi
ăn mày".
Ban
tổ chức chính thức thông báo với chính quyền Sài Gòn và
đăng báo kêu gọi giới làm báo tham gia xuống đường. Khuyết
điểm là đăng báo nói rõ đã mua sẵn 300 bị, gậy dụng cụ
ăn mày, nhưng việc này, lãnh đạo đã kịp thời ngăn lại nên
không bị ảnh hưởng gì.
Do
chuẩn bị đấu tranh công khai nên suốt ngày 9-10-1974, rất
nhiều tầng lớp trong giới báo chí đang có việc làm hoặc
thất nghiệp, quần chúng có cảm tình với báo chí, các nghị
sĩ, dân biểu và Hội đồng đô thành đối lập với Thiệu...
nườm nượp đến bày tỏ cảm tình với cuộc đấu tranh tại
Câu lạc bộ báo chí (15 Lê Lợi), bất chấp sự rình mò của
công an, mật vụ dày đặc. Hàng trăm phóng viên nhiếp ảnh nước
ngoài và trong nước túc trực bên trong và ngoài Câu lạc bộ báo
chí để chớp thời cơ nếu có một sự đàn áp, khủng bố. Các
cuộc tiếp tế bánh mì, thuốc lá, cà phê, cam, chanh tiếp tục
được gởi đến ủng hộ cả bao, cả cần xé... Không khí
thật khẩn trương, không thách thức nhưng không run sợ và
biểu lộ quyết tâm cao. Anh em trong Ban tổ chức dù có phân công
tiếp khách cũng bị mệt lử, nhưng rất vui và tin tưởng.
Chính
quyền Sài Gòn ra tay đối phó không kém. Xe nhà binh, xe Jeep
cảnh sát chở đủ sắc lính, đổ lính mới thay lính cũ rần
rần, đe dọa trong thế "diễu võ giương oai". Không
giải tán, không đàn áp mà cũng không buông lỏng.
Sự
căng thẳng tính từng phút, từng giây với những suy đoán,
những khả năng, diễn biến có thể xảy ra...
Sáng
10-10-1974, một nguồn tin cho biết, chính quyền Sài Gòn sẽ không
đàn áp bằng vũ lực, không giải tán nhưng cũng không cho ký
giả xuống đường đi ăn mày.
Thực
tế cho thấy họ cử các lực lượng chuyên can thiệp và giải
tán đám đông, giải tán biểu tình kéo đến thị uy với đầy
đủ trang bị : Khiên mây, gậy bịt da cầm tay, mặt nạ chống
hơi cay, xe vòi rồng, v.v... Nhiều đội cảnh sát dã chiến vũ
trang dữ dằn cũng kéo đến nhưng cũng chỉ để răn đe, thị
uy. Cảnh sát áo trắng dày đặc câu tay vào nhau ba lớp vây
chặt trước Câu lạc bộ báo chí biểu lộ quyết tâm ngăn
chặn cuộc xuống đường. Tiếng tu huýt, tiếng còi hụ của
xe cảnh sát đinh tai, chát óc, những tiếng gọi nhau trong máy
bộ đàm liên tục... gây một không khí cực kỳ căng thẳng trước
giờ hành động. Đó là chưa kể đến chuyện cảnh sát, an
ninh đã bao vây câu lạc bộ, canh giữ suốt đêm để sáng
sớm triển khai lực lượng.
Khá
đông lực lượng an ninh đã triển khai đội hình len lỏi vào
địa điểm tập kết, nhưng mọi việc vẫn tiến hành theo kế
hoạch. Mọi người, tay cầm gậy trúc, vai mang bị đệm (ăn mày),
đầu đội nón lá, áo quần xộc xệch, chỉ khác người ăn mày
ở hai điểm : Tất cả đều có khẩu hiệu đấu tranh và đi
đứng có hàng ngũ chặt chẽ, có sự chỉ đạo bằng máy phóng
thanh cầm tay của ban tổ chức.
Trong
đội ngũ, ta còn thấy một số dân biểu làm báo, dân biểu đối
lập với Thiệu, nhiều tầng lớp nhân dân có cảm tình với báo
chí cũng đến xếp vào hàng ngũ cùng tham gia xuống đường.
Mọi người đều siết chặt hàng ngũ, có trật tự, cảnh giác
với mọi sự xáo trộn, khiêu khích, gây rối...
Đúng
8 giờ sáng hôm đó, anh Nguyễn Kiên Giang thay mặt Ban tổ chức
đọc bản tuyên bố "Báo chí phải đi ăn mày vì Luật 007
của Tổng thống Thiệu". Nhiều tiếng hò reo hưởng ứng
vang dội của đoàn người xuống đường.
Sau
cuộc thương lượng của Ban tổ chức với viên chỉ huy cảnh
sát bất thành, cảnh sát càng siết chặt vòng vây. Nhưng khi
lệnh xuất phát đã ban ra, cả khối người tìm mọi cách phá
bung hàng rào cảnh sát. Bên ngoài, một lực lượng quần chúng
khác có cả lao động, thanh niên, sinh viên, học sinh tràn vào
để bắt liên lạc với đoàn người bên trong, xô đẩy quyết
liệt với cảnh sát.
Vòng
vây cảnh sát tuy câu tay nhau làm ba vòng nhưng vẫn không chịu
nổi sức ép mạnh mẽ của quần chúng từ trong bung ra và từ
ngoài ép vào. Các dân biểu Hồ Ngọc Nhuận, Kiều Mộng Thu,
v.v... xé hàng rào cảnh sát để vui vẻ bắt tay với đoàn người
từ ngoài tràn vào. Vòng vây cảnh sát bị đứt tung từng
mảng, nhưng họ lại bố trí hàng rào khác chặn lại. Trước
quảng trường bao quanh Câu lạc bộ báo chí, cảnh sát tổ
chức một hàng rào mạnh chặn ngang đường Lê Lợi, nhất
quyết không cho đoàn biểu tình đi theo lộ trình định sẵn :
xuống chợ Bến Thành, vòng công trường Quách Thị Trang rồi
trở về quảng trường trước trụ sở Hạ viện (nay là Nhà hát
Thành phố).
Nhưng
không hàng rào cảnh sát nào chặn nổi một lực lượng hùng
hậu kéo nhau đi trong tiếng hò reo nhưng rất trật tự. Đi đầu
đoàn biểu tình là Ban tổ chức với biểu ngữ :
"10-10-1974, ngày báo chí đi ăn mày". Cùng với đoàn ký
giả đi ăn mày còn có các khẩu hiệu khác : "Yêu cầu
Tổng thống Thiệu từ chức". "Tự do ngôn luận, tự
do báo chí", "Đả đảo Luật 007", "Luật 007 làm
báo chí phải đi ăn mày", v.v...
Đi
hai bên đoàn người là Biệt đoàn ký giả nhân dân tự vệ -
một tổ chức thu hút các phóng viên trong tuổi quân dịch do tòa
đô chánh lập ra. Biệt đoàn này đã nhập cuộc và bố trí đi
vòng ngoài để bảo vệ đoàn ký giả đi ăn mày, có nhiệm
vụ chống đỡ nếu bị đàn áp.
Cả
một biển người như thác lũ tràn về công trường Quách Thị
Trang. Cả trăm máy chụp hình, quay phim của phóng viên, nhiếp
ảnh trong và ngoài nước làm việc không ngừng. Đồng bào các
giới đứng chờ dài theo hai bên đại lộ Lê Lợi đoàn ký
giả ăn mày kéo đến để "bố thí" và nhập cuộc luôn.
Đoàn người ngày càng dài thêm, đông thêm. Tốp đầu đã đến
công trường Quách Thị Trang mà đuôi vẫn còn ở đường
Nguyễn Huệ. Thật khó ước lượng được chính xác số người
tham gia xuống đường.
Các
má, các chị tiểu thương ở chợ Bến Thành khiêng cả cần xé
bánh, chuối, trái cây... cho "đoàn ăn mày" và chen nhau
bỏ tiền vào bị do hai anh Nguyễn Văn Mại và Đoàn Hùng mang kè
kè trước bụng. Bà con "bố thí" mà dàn dụa nước
mắt, vừa căm tức chính quyền Sài Gòn, vừa xúc động tình
người, mến phục cuộc đấu tranh của nhà báo.
Không
thể thống kê hết được thành phần các đoàn thể, cá nhân
cùng tham gia xuống đường với giới báo chí, tính đến cả
vạn người. Chỉ có thể kể một số đoàn thể như : Uủy
ban bảo vệ văn hóa dân tộc, Phong trào Bảo vệ nhân phẩm và
quyền lợi phụ nữ, các đoàn thể trong công nhân, lao động,
trong sinh viên, học sinh, chị em tiểu thương các chợ, đồng bào
theo đạo Phật, đạo Thiên Chúa, các đoàn thế Hướng đạo,
Hội truyền bá quốc ngữ, giới nhân sĩ trí thức tiến bộ, các
nhà giáo, v.v...
Trọn
buổi sáng 10-10-1974, đoàn biểu tình thật sự làm chủ con đường
Lê Lợi và cuộc xuống đường đúng theo lộ trình đã dự
kiến, tập kết trước trụ sở Hạ viện, họp mít tinh hô
khẩu hiệu, đốt tượng trưng Luật 007 về báo chí trước
sự hò reo của những người cầm bút và đồng bào tham gia.
Một
điều rất đáng công phẫn là : khi Ban tổ chức tuyên bố
giải tán, kết thúc cuộc biểu tình ở Câu lạc bộ báo chí
thì cảnh sát đang ra tay đàn áp, đánh trọng thương nhiều
nữ tu do Ni sư Huỳnh Liên hướng dẫn để cùng tham gia với ký
giả nhưng bị chúng ngăn chặn ngay từ sáng sớm tại ngã sáu
Sài Gòn nên đến muộn. Các nữ tu bị khủng bố đã phải
đưa vào cấp cứu tại bệnh viện Sài Gòn. Chiều hôm ấy, Ban
tổ chức mới cử đại diện vào bệnh viện để thăm viếng,
tỏ lòng cảm ơn và tặng quà. Trong số nữ tu này có ba tu sĩ
ở Tịnh xá Ngọc Phương.
Cuộc
đấu tranh của giới báo chí Sài Gòn chống chế độ Nguyễn Văn
Thiệu đã đạt được mục tiêu, giáng một đòn chí tử vào
chủ trương đàn áp báo chí. Nguyễn Văn Thiệu choáng voáng trước
đòn đau này, chế độ Thiệu lại càng suy sụp tư thế trước
sự lên án mạnh mẽ của dư luận trong nước và thế giới.
Nhà Trắng ngạc nhiên và lo lắng, không ngờ lại có một
cuộc đấu tranh kỳ lạ : Giới báo chí kéo nhau "đi ăn mày"
và được cả vạn quần chúng đồng tình, tham gia bất chấp
hiểm nguy trước sự đe dọa của cảnh sát hung hãn - điều
hiếm có trên hành tinh này.
Điều
đó, một lần nữa chứng tỏ rằng khi kẻ thù dân tộc bất
chấp quyền lợi sống còn của bất cứ một giới đồng bào
nào thì lập tức sẽ nhận được sự thất bại ê chề trước
sức mạnh đại đoàn kết đấu tranh của toàn thể dân tộc.